September 27, 2011

Giấc mơ về những ánh đèn...

Xa thời áo trắng, ai đó bảo tôi rằng nên bỏ lại những mộng mơ...Rồi bây giờ khép lại những giai điệu của "cây đàn sinh viên", tôi lại nghe tiếng giục vội vàng phải tiến mau về phía trước...Hành trang mỗi lúc một vơi đi - có lúc không biết lòng mình đang thênh thang hơn hay chắt chiu, chật hẹp dần; tôi không biết - và...không hoàn toàn muốn biết!? Có khi cứ mặc sự xoay vần vậy!

Đôi lúc, Sài Gòn làm tôi hối hả, cứ cố gắng chạy theo guồng máy với tốc độ khá chóng mặt (và tôi cứ mãi theo vòng tròn quán tính - giờ mới thấy mình như bị "tên-tham-lam-nào-đó" kéo đi). Hôm nay nhờ "lười" mà trở về với chính mình, thấy Sài Gòn bình yên trở lại...Ít ra, tôi đã đứng vững hơn lần nữa rồi! (Tôi nhỉ??? hì^^)

Ngày nào tôi  cũng lên sân thượng ít nhất một lần, và từ nơi nhà trọ ấy...tôi nhìn Sky Deck. Giản đơn là tôi gửi ở nơi đó 1 khát vọng mà chính tôi cũng không gọi rõ được tên; chỉ biết là tôi "thấy" được mình của sau này, ở một nơi như thế!

Có ai đó tin rằng tôi chưa quên tất cả không nhỉ? Những cảm xúc, những lời hứa, những ước mơ, những người đã xa tôi hay đã lựa chọn để tôi ở lại, những người đã yêu thương tôi hay tôi đã thương yêu; và cả những dỗi hờn về tình đời, tình người mặn đắng - chất chứa mãi trong lòng thật sự có lúc tự nó khuấy lên thành giông bão. Nhưng đâu phải tôi không muốn quên đi...!? Giữ lại rồi được gì cơ chứ???

"Đêm nay nghe tiếng sóng biển Đông, nghe trăm năm hát khúc mười năm; tôi đang nghe - tôi đang nghe nghe rõ đời tôi..." - Thời gian gần đây tôi hay chọn hát đoạn nhạc này mỗi khi buồn; vậy mà yên bình trở lại...Đôi khi tôi sợ cả cuộc đời mình là những trang tiểu thuyết "ngốc-xít", nên cứ vội vàng làm điều gì đó có ích cho người khác từng chút một, từng ngày một - với tham vọng được lưu lại trong kí ức của ai đó; Bạn biết không, tôi còn có nỗi sợ rất lớn nữa: sợ bị lãng quên đi!

September 21, 2011

Tôi và [...]

Lại khóc nữa vậy thôi, chẳng có sao đâu...thật sự lì đòn với những nhát roi cuộc sống, nhưng cứ nghe buồn tênh, chẳng muốn làm gì cả...Sài Gòn cứ mưa, tôi cứ với những vòng quay đều trên đường mỗi ngày. Tôi không biết nên ôm lấy mình hay là tự trách móc bản thân???

Có ai hét lên cho tôi biết mình đang đi sai đường không, tôi thật sự cần giúp đỡ...

Rồi ngày mai...

lại vực dậy tìm đường lách qua thử thách!

Nếu có một mong muốn, tôi chỉ mong mẹ tôi hiểu được tôi những lúc này, sóng gió ngoài đời bao nhiêu vẫn không khiến tôi nặng lòng bằng những mong mỏi xa của mẹ...phải chi tình yêu cứ là tình yêu thôi nhỉ, đừng "tặng kèm" kỳ vọng.

Tôi muốn quên đi tôi lắm, biết không???????

September 15, 2011

Sài Gòn - miền yêu thương

Lên SG vào 11.09.11, hành trang gọn nhẹ và có gì đó...trống không trong lòng; cứ gần như thả nổi cảm xúc cho đến cái lúc...leo lên chiếc xe đạp (mới mua ^^ 13/09 ) chạy giữa lòng thành phố - không hiểu sao khoảng khắc ấy tôi bật cười với chính mình: Hình như tôi đã là của SG (?)

Mỗi ngày, tôi đi học việc - rong ruổi trên những con đường mà nghe lòng mình rộn rả, tôi không than vãn những vòng quay giữa trưa chang chang nắng, không phiền lòng bởi mức sống nơi đây, bởi tôi đã mong nhớ cuộc sống này lâu rồi; dẫu có "bon chen", vất vả gì tôi cũng chịu! Tôi yêu SG...!!!

Thi thoảng, CL gợi cho tôi hương nhớ, nó dịu nhẹ như hoa lài...tôi thèm về cuộc sống "giếng" của một sinh viên - có lẽ nó yên bình, có lẽ tôi lưu luyến thói quen cũ nữa ^^, và quan trọng là nơi đó, tôi-có-yêu-thương. Nói ra cũng tệ, tôi ham về CL hơn cả nhà mình...??? Nhưng công việc chưa ổn định - và nếu "chưa là gì", tôi không thể về đâu...! Vì một vài điều và một vài người nơi ấy [...]

Đôi khi tiền bạc làm tôi áp lực. Đôi khi đứng giữa 2 dòng DANH hay LỢI, tôi không biết chọn gì; nhưng có lẽ trong năm này, tôi sẽ đi vòng trên lối sáng của mình; bởi đó là lời cam kết với một người đã chờ đợi tôi từ lâu lắm.

Quên mình một chút, có sao đâu!!!

September 9, 2011

Buồn riêng tư

Có khi thấy mình là cỏ dại, một nửa lạc loài, một nửa lãng du...


Rồi thường, tôi thấy mình cô độc -  dù vẫn giữa mọi người : vẫn người yêu, vẫn gia đình, vẫn bạn, vẫn quen thân ...


Tôi cứ thấy mình xa lạ, không biết nữa; Mọi người thương tôi nhiều, nhưng chẳng hiểu tôi ?! Hay giản đơn là vì tôi không biết cách diễn đạt mình muốn gì, và cần gì với những người thân yêu ấy ? Viết văn thì khá lắm, mà lại ... không biết diễn đạt được chính mình thì có "chết" không? (giống chết vì ... hiểu biết quá)


Tự dưng thấy mình bị "mất-căn-bản" sống (bỏ qua chuyện nhìn xuống nhé - không thích vậy !!!), nhưng dù sao vẫn sẽ tìm tòi lại, để tốt hơn sau mỗi ngày !

Bởi cũng chán lắm rồi việc khóc một mình, nghĩ một mình, ước mơ một mình, đi xa một mình, làm việc một mình, tất-tần-tật một mình... [^/^] Haizzzzzz

September 8, 2011

Mặt Trời - Tôi

Tôi yêu Mặt Trời từ thuở nhỏ - qua một bài thơ viết về ... rừng cọ ("Mặt trời xanh của tôi"), bởi việc đọc quyển sách khoa học đầu đời mà lo lắng vì người ta dự đoán Mặt Trời sẽ ... chết đi !? (lúc ấy tôi khoảng lớp 3 thôi), yêu cũng vì nhờ "hắn" mà cuộc sống có nhiều màu sắc ...;

Ấy là khi còn bé, lớn hơn - tôi học văn, bị "bội thực" hình ảnh vầng trăng, mà với cái tính quá 3 lần là ... chán (?!), tôi cứ thắc mắc sao người ta không ca ngợi Mặt Trời nhiều hơn nhỉ? cứ trăng-à-trăng-ơi (Phải chăng cái gì quá rõ ràng thì ... mất đi tính lãng mạn của vấn đề ??? haizzzzzzz) - Thế là tôi lại yêu "hắn" hơn ^^


Rồi tôi gặp người cũng yêu "hắn" nữa, người ấy là ... mối tình đầu của tôi sau này, người ta lấy chữ "Sun" làm tên nhóm bộ-3-boys; tôi đến khi vào đại học thì chọn "Solar" làm tên của mình - (dù đôi ba lần tự hỏi có bị wrong word không nữa [adj mà]). Thú thật, tôi thích cái tên "bá chủ" ấy [the solar system] lắm lắm !!!


Hôm nay, lên HCMC một-mình với một-tư-cách-khác, tôi mang theo chỉ mỗi "bông hoa chói lòa" ấy thắp lửa cho từng bước chân vốn đang giấu đi sự rụt rè; tôi ý thức được cái-gì-ở-phía-trước (2 chữ "C" ấy) và hiểu được mình-đang-ở-đâu của vấn đề !


Thời gian sắp tới chắc tôi sẽ ít viết blog hơn, vì nhiều lý do chứ không chỉ giản đơn là bận rộn; Nhiều lúc ganh tỵ với những người ... hút thuốc, họ có khói để nhả lên trời, ra vẻ suy tư (?!) - tôi chỉ thở ra ... hơi mà thôi ^^, hì !


Thật sự tôi biết mình-là-ai, nhưng chính tôi cũng muốn quên quá nhiều thứ về điều đó ... Tôi cũng thấy (và mừng) mình cứ lạ dần qua ngày tháng; Có lẽ để được tôn vinh là "người lớn", người ta phải giết chết dần một đứa trẻ trong tim...???????


Ở đâu đó, tôi vẫn mong mình là đóa hướng dương...
Ở đâu đó, tôi vẫn khát khao vầng Mặt Trời kiêu hãnh...
 
Giờ bỗng nhớ Trịnh, bởi tôi lại bối rối không biết bờ nào là thực, bờ nào là mộng; hay chỉ vì cái này vốn là mộng của cái kia thôi !?

September 6, 2011

Đi về phía Mặt Trời

Rụt rè với giấc mơ ngày xưa của chính mình, bờ thực hay mộng vẫn thấy chênh vênh khó; nhưng trái tim gọi mùa xa, lý trí giục chân quên: "mang theo ánh nắng, mang theo tiếng cười; bắt đầu từ đó ra đi tìm ước mơ"

Cả tuần nay ngủ vùi giữa bối rối - mơ hồ phía trước, và không ngừng thấy mình ... vô dụng ?! Lại ôm khư khư đám stress ấy không dám kêu cứu ai ... (chắc bệnh "tự tôn, tự ái" gì đó). Kết quả là ... rối thêm rối !

Nhận ra mình phải tập nhẹ nhàng với chính mình khi thay đổi trong công việc; tôi vốn thường mắc bệnh đòi hỏi cao mọi thứ mà không biết tự kéo giãn sự rộng lượng ấy, thật sự tôi tự làm chính mình crazy ! Có lẽ tôi gom mọi trách nhiệm và kỹ năng kiến thức mà tôi-nghĩ-lẽ-ra-tôi-phải-có đổ lên đầu mình cùng một lúc.

Cái gì cũng phải tập luyện lại, học hỏi thêm có định hướng; quan trọng hơn là tôi phải THỰC TẾ - THỰC HÀNH & KỶ LUẬT với chính mình - những thứ đã bị chính tôi phá hủy dần trong nuông chìu thời gian qua ! Chẳng những phải biết NHÌN, biết NGHĨ mà còn phải LÀM nhanh nữa; bỗng dưng tôi thấy nhịp thở mình gấp hơn, có lẽ phải chấp nhận mất-một-thứ-để-đạt-một-thứ-khác làm tôi thay đổi, biến cái lý thuyết suông mấy năm qua thành kết quả, tôi tự tin với cái đã thấy (như một quy luật) pha lẫn nhút nhát của kẻ thiếu kinh nghiệm trường đời.

Thôi, thay đổi thói quen từ từ nhưng dứt khoác: viết - nói ít, nghe - làm nhiều, học hỏi người giỏi hơn và có kinh nghiệm thực tế. (dẹp bỏ cái Tôi No.1 ấy đi!!!)

MỌI VIỆC TRƯỚC KHI DỄ ĐỀU KHÓ, quan trọng là hãy-cứ-làm-đi! (Just do it - Nike)

September 3, 2011

Viết cho mình trong đêm

Cuộc sống có những khúc quanh, đến hôm nay tôi chợt hiểu "đã đến lúc rồi"...

Đêm bỗng lạ, và đêm hóa bình yên...tuy vẫn còn những đồng vọng gợi nhớ mùa xa xôi nào đó...Tất cả như một câu hát trăn trở trong tôi, và tôi cũng đáp lại bằng lời ru của chính mình...Chợt nhớ một câu thơ Trịnh:

"Chỗ em ngồi ngày xưa còn ấm lắm
Anh gối lên và ngủ một giấc dài
Em có hiểu đời cho em là mộng
Để anh về cứ tưởng một là hai"

Tôi đi loanh quanh cuộc đời bấy lâu nay mà cứ thấy mình ngờ nghệch, mỏi mệt thật ấy...như Trịnh viết (một cõi đi về). Đôi khi tôi cũng ngồi bên lề đời hát nghêu ngao, nghe buồn tênh trong lòng. Chỉ thế - khóc và hát để vỗ về mình, rồi tự hỏi người ta còn đau đến độ nào mà viết biết bao ca từ cháy lòng như thế???

Tôi yêu cái khoảng khắc này, tôi bắt kịp "Tôi"!
Những tháng ngày sắp tới thật sự là rất khác...bởi tôi sẽ cố gắng để lại gần-như-là-tất-cả cho đêm nay...Thật sự không-dễ, nhưng không có nghĩa là không-thể!!!

"Khép mắt lại đi, biển đã xa rồi
Biển đã xa - em đừng thao thức nữa
Khi tình yêu không là hai nửa
Nguyên vẹn bao giờ...             
mà vỡ tan thêm?"

Giản đơn là: QUÊN..........!!!

September 2, 2011

Đôi khi ...

"Đôi khi có tiếng mưa,vội về giữa nắng trưa.
Đôi khi nữa đêm, nghe mưa thở dài cuộc tình nhạt phai.
Đôi khi những dấu yêu, giờ là những hắt hiu.
Đôi khi nghe rồi, chiếu lá bên ngoài xót xa hồn ai.

Đôi khi nước mắt cay, về tựa những áng mây.
Đôi khi nghe con tim đang ấp đầy, ngậm ngùi thuở ấy.
Đôi khi những vấn vương, giờ thành những vết thương.
Đôi khi nghe đau thương ở linh hồn, mỗi khi hoàng hôn.

Ngày anh cất bước đi, mưa rơi ướt hoen mi.
Cuộc tình cũng có khi là phút chia ly.

Ngày nào mây trắng về dưới lưng đèo.
Ngày nào băng giá vụt cháy tim nghèo.
Ngày nào chiếc lá cô đơn rơi trên dòng đời khô héo...
Ngày nào chua xót lên trắng tay với.
Ngày nào đưa tiễn ai xa mù khơi.
Ngày nào chiếc lá khô héo rụng rơi.
Ngày nào hạnh phúc đã vỡ đôi nơi..."
Bỗng dưng buồn thật nhẹ nhàng, bài hát này làm tôi thấy mình được chia sẻ, được an ủi, cũng là lúc tôi đã được giải thoát khỏi mê cung của trái tim mình... 
Chỉ xin một buông tay, chỉ cần một lần dám đi không ngoảnh lại...
Tôi đã mơ hồ thấy dải lụa trắng bay theo gió qua cuộc đời mình!!!