November 28, 2011

Điều khó hơn Ở LẠI là ... RA ĐI (Eat, Pray, Love)

Cái gì đã đẩy đưa tôi về với trạng thái này - cảm giác mình nên từ bỏ điều gì đó của hiện tại ... Tôi đâu phải là Liz, sao tôi giống cô ấy đến lạ lùng???
 
Hai ngày cuối tuần buồn mênh mang trong lòng, khó khăn lắm mới ra khỏi vỏ ốc lười của mình - vì vẫn nhớ mai là thứ 2, là công việc...Thật sự bắt đầu crazy rồi đấy!!! KHÔNG MUỐN LÀM NỮA! KHÔNG MUỐN LÀM NHƯ THẾ NỮA!!!

Steve vẫn cười trên tường, có lúc nhìn như là khích lệ (translate là "Không sao đâu, cố lên nào con gái!"); có lúc thấy như ông đang 'chọc-quê' mình^/^. Dù như thế nào, tôi thật sự NGƯỠNG MỘ ông lắm, ông như lời nhắc nhở trong tôi vậy, sống như thế đẹp biết bao...

Buồn vì hình như sắp mất đi một người mình rất quý (không hiểu tại sao lại mến nhanh đến vậy?!), sao sự việc cứ thích đùa thế nhỉ?
 
Mà cái buồn quan trọng nhất là sự nghiệp, chưa làm gì có ý nghĩa và giá trị ($) cho mình - cũng như cho gia đình cả - nói gì cho xã hội nghe nó xa xôi thêm. Nếu câu trả lời là trống rỗng, và cuộc đời cứ-cho-là bắt đầu từ hôm nay thì sẽ làm gì lại từ đầu???
 
Chắc là HỌC! Và yêu thương bằng HÀNH-ĐỘNG (cả lời nói nữa chứ)...Nếu thời gian bắt đầu đếm ngược (mà thật ra nó vốn đã là như vậy), tôi sẽ - trước hết - sống cho mẹ & gia đình, rồi sẽ làm những điều mình thích, cố gắng để được ở bên người mình yêu...

Liz à, em "ghét" chị thật ấy!? Em luôn làm-khó cuộc đời mình...Nhưng em yếu lòng hơn chị rồi???

Buông tay đi mà...Sống chỉ một lần, sao không biết sống để mình hạnh phúc chứ? 

MI ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VỚI CUỘC ĐỜI MI VẬY???????

November 26, 2011

Giáng Sinh Xanh

Trong tất cả những ngày lễ, tôi đợi chờ Giáng Sinh nhất (kế đến là Tết Tây & sinh nhật); kể cũng lạ - không ham Tết mình, không Valentine, không 8/3 gì cả ... Tôi yêu cái lạnh mà ấm áp những đêm Noel Sài Gòn.

Cuối tháng 11, SG đã vào mùa Giáng Sinh, đi dạo quận 1 những buổi tối cứ nghe xôn xao lạ ... Nhiều khi tôi thấy mình có duyên với ... Chúa, tôi không hề theo đạo nhưng tôi đã dán những tấm thiệp Noel hình Chúa ở khắp nhà mình khi còn nhỏ (nhà lại thờ Phật ^/^), lớn lên quen bạn trai đạo Công Giáo, thân với Cha trong đạo - rất thân mới đúng. hì. Mà hồi nhỏ, xem phim HK lại mộng mơ đám cưới trong nhà thờ nữa chứ (vẫn ... mơ tới tận bây giờ mà ^^ ). Nghi ngờ tương lai mình quá đi!!!
 
Hôm nay thứ 7, tự dưng lại ... trốn việc ở nhà 1 buổi, để refresh mình thôi. Có lúc cứ thấy không đầu không cuối, mệt mà không biết than thở như thế nào cho ... hấp dẫn giống như người ta, hì hì. Mà thật tình hôm qua buồn lắm, nhưng cũng an ủi nhiều vì vẫn có người yêu thương mình bên cạnh...
 
Đây là mùa Giáng Sinh đầu tiên mình ở SG, (và hứa hẹn có người yêu lên thăm nữa nhé)...Thật sự thấy yên bình lắm, mà yên bình là lại ham cuộn tròn người mà ngủ thôi.......Kaka

X-mas an lành!!!

I LOVE YOU!!!

November 24, 2011

Thay đổi !!!

Tớ lười với những buồn chán và than vãn về điều tớ không làm được - tớ sẽ làm nó, hoặc bỏ nó - thay vì trì trệ và nói, nói, nói... (Nghề của tớ là cái miệng, cái đầu và ... cái chân di chuyển suốt). Tớ cần tất cả những ƯU ĐIỂM của Tuổi TỴ, BẢO BÌNH & SONG NGƯ để thích nghi với nơi này!

Tớ mang Steve Jobs (Calendar 2012) về treo trước góc học tập của  mình, vì tớ luôn ganh tỵ với những người làm-được như thế...

Mà thật ra, tớ nói xạo đấy, tớ MUỐN mình S-Ố-N-G bản lĩnh như vậy thôi ! ^/^

November 23, 2011

Thế thôi à ???

Cũng có những ngày biển không bình yên...nhưng nói gì đây cho cơn bão khơi xa không đầu không cuối...Chỉ thế thôi ư - cho tất cả; Tất nhiên là không - nhưng nói thêm để làm gì...???

Tôi là một con lừa quen chở nặng, dẫu có lúc cũng mệt mỏi; Hôm nay biết viết gì với blog, biết nói gì với mình - tin cuối ngày là tin buồn, nên lòng không giả tạo chi hơn nữa để mà vui...Nhưng người ta sẽ loan tin con lừa "gà" quá, chỉ cái áo thôi mà không mang thêm được...^/^

Có khi muốn gào lên như thú rừng hoang dại, cái gì giữ tôi lại phía sau lớp mặt nạ dửng dưng, để biết đâu ngày tạm biệt Mặt Trời, trên khóe mắt ấy lại là đôi giọt lệ??? Và xin vẫn mang theo.......

November 22, 2011

Em tìm Anh như tìm bình yên

Em chẳng bao giờ nghĩ mình có thể yêu ai đó hai lần trong đời; nhưng tình yêu của em dành cho anh chính là như thế...
 
 Sau lần thử thách thật lớn, không ai - kể cả em - tin rằng mình vẫn có thể ở bên nhau; thậm chí tình yêu ấy trở nên có vị "thật" hơn trước nữa...

Ngày ấy, em mộng mơ nhiều; em vẽ cuộc sống mình bao lối đi và không nét nào rõ cả. Đến tận bây giờ em vẫn nhớ cái ôm và câu nói lúc em bật khóc: "Em đợi anh lâu lắm rồi, anh biết không?"
 
Ngoảnh lại, hơn 2 năm - với tất cả buồn vui của nó. Cả hai đứa mình đều chững chạc hơn...Hôm qua, anh ngỏ ý cùng em xây dựng sự nghiệp, thật sự em vui nhiều nhiều lắm...Em chỉ sợ trắc trở gập ghềnh cuộc đời, có lẽ tuổi tâm hồn em không còn trẻ nữa, nó mệt mỏi nhiều vì sóng gió; nên bớt đi cái màu hồng mơ mộng.

Đám cưới??? Nghe nó thiêng liêng quá anh nhỉ? Đứng trước nó mới biết mình chưa biết gì cả, bởi ngoài tình yêu nó còn là trách nhiệm, là gắn kết với cả 2 bên gia đình...

Em tìm thấy sự bình yên khi bên anh, lúc đó con sư tử là cô mèo ngoan ngoãn..., em biết em là Bảo Bình, anh là Kim Ngưu (khác biệt); Và em cảm ơn anh thật nhiều vì đã yêu em không mệt mỏi, đã không như những người nghe theo tiếng xua đuổi mà bỏ rơi em...

November 18, 2011

Tìm ...

Nhạy cảm với mọi thứ nên lúc nào cũng buồn...; Hôm nay mình không xúc động như mình vốn nghĩ, sao lại thế nhỉ?
Trái lại, mình khóc...vì mệt mỏi bởi sự trêu ngươi của cuộc sống với mình. Lại những vòng xoắn ốc...?!

Tôi phải làm gì bây giờ, để tìm thấy cái mà mình cần nhất trong đời - yêu thương???

November 17, 2011

Đêm phố đơn côi

Cứ về khuya, tôi lại hay nghĩ ngợi...; không ngủ được sau một ngày với Ori - tiền với hàng, và một vài điều khác nữa [làm ở đây chắc mình mất chất lãng mạn luôn quá, kinh doanh mà].

Không ngủ được vì tôi vẫn đang tìm hành trình ra biển lớn, lắm lúc tôi mệt mỏi lắm, mất phương hướng nhưng không dám than thở - vì đó là đường tôi chọn, vốn lắm ngã rẽ và "phân luồng đường một chiều" nhiều như cái Quận 1 của ...tôi ^^ ==>> lạc vì ham khám phá cái mới.

Áp lực nhiều lắm, nhưng không rền rĩ...quy chung lại cũng là TIỀN thôi...thì vẫn ráng kiếm tiền như ... "papa" Hải vậy, nhưng con số 375 triệu/tháng của 8 năm trời, thì 2 - 3 triệu của 2 tháng như là ... gì gì ấy.
 
"Thèm" giàu để lo hết gánh nặng gia đình, sau đó là để người thân sống ổn định rồi sẽ tour vài nơi cho thỏa "đôi chân đi" kỷ lục của mình, mình không mơ nhà ở Phú Mỹ Hưng nhưng thích con của mình học VUS cơ, hihi. [Đôi khi, mơ mộng chỉ để quên cơn mệt mỏi]
 
"Cuộc đời là hư vô, bôn ba chi xứ người - khi mình còn đôi tay..." (L.P)

November 15, 2011

Hướng Dương ơi ...


Cả ngày loay hoay với công việc đầu kỳ C12, thật sự là mệt! Nhưng cái buồn vu vơ lại nhiều hơn, nên dù trong người ê ẩm lắm rồi mà vẫn chưa muốn ngủ (mai vẫn đi làm, vẫn tươi tỉnh như ... không sao đâu, hixxx?!)

Có những thứ gặp mãi trong đời mà đâm ra bất mãn, ghét lắm những người biết ít và thích tỏ ra hay; chán lắm cơ! Rồi những quy luật vô duyên chưa từng có...

Vẫn biết mình không "tu" nổi đâu, tha thứ là điều thật khó, nhất là khi áp dụng với những đứa không biết điều...có khi tôi như quên mất Chúa, quên cả Phật và sống "ân trả ân, oán trả oán"; đến khi nhớ ra thì "không dám gặp" luôn - như một đứa trẻ ý thức mình có lỗi. Nhưng thật lòng, buồn nhiều thật nhiều...!!!

Đôi khi muốn buông lắm, về ở ẩn làm bà xã ngoan cho rồi, chen chúc với đời bị "te tua" mà không ai hiểu hết...Nhưng rồi lại đi; ở yên một chỗ, sống ngoan hiền có được đâu. Thôi thì vẫn câu nói cũ mà mình thích từ "ngày xưa xửa ấy": HÃY CHO TÔI MỘT ĐIỂM TỰA, TÔI SẼ NÂNG CẢ TRÁI ĐẤT NÀY.

Hôm qua là "Ngày của Thúy" (13/11) vậy mà có biết đâu; tự dưng...giận mình luôn cái một. Mấy năm rồi cứ trầy trật không tham gia được, tệ ...!

Tôi vẫn thích mình sống như một đóa hướng dương (nhưng cũng thích làm chim đại bàng chứ không là bồ câu trắng nhé ^/^) - Cuộc sống như đặt tôi giữa đường biên của sự đối lập, sống như thế mà không có lý tưởng thì thật là ..........Thôi thì, sống đúng khát khao đi!


November 13, 2011

"Phía nào đến chân trời ?"

C11 Oriflame xong - hoàn thành; Thi VB2 xong - cũng hoàn thành. Tất cả đều kết thúc vào hôm nay - kết thúc để cho một bắt đầu khác!

Khi rỗi việc lại bắt đầu nghĩ vu vơ, tên "Mèo Mun Mập" cứ hỏi sao cứ đi rong ngày chủ nhật với người này người kia - chẳng biết sao giải thích, chỉ không muốn một mình ở nhà ; ừ thì sợ buồn...Hắn không thích lý do đó thì phải?!

Đôi khi vẫn khóc vì hoài niệm, cơn gió xa xôi mang hơi nhớ về len vào khoảng lòng bỏ hoang trong tôi... Có lẽ điều ấy không cụ thể nữa rồi, nó là một miền đan kết lại và bị "photoshop hóa" để mờ-nhân-ảnh.

Tôi ganh tỵ với Liz (Eat, Pray, Love); bởi tôi không làm được như thế. Gần 23 tuổi đời, có khi muốn vỡ òa trước một câu hát của Lam Phương ...

November 11, 2011

11/11/11 - 2 tháng, tôi & "Hòn ngọc Viễn Đông"

Đã 2 tháng tròn tôi ở đây...tưởng chừng sẽ viết nhiều nhiều lắm chứ. Nhưng hình như giản dị chỉ muốn nói với mình hôm nay rằng tôi không hối hận con đường đã chọn, dù cho là đi ngược gió, chạy ngược chiều; dù với những gì trước mặt, tôi bỡ ngỡ như trẻ con (vừa chưa quen lại vừa thích thú). Chỉ mong tôi không sống như cái "quá khứ gần" tôi đã từng làm thế...

Và tôi không hứa gì cả...bởi còn đó bỏ ngỏ những vui buồn - miễn là tôi đừng quên luôn thật-lòng với chính mình là được; miễn là SG đừng làm tôi quên mất "điệu nhảy chậm" của cuộc đời thôi...(giúp tôi nữa nhé)

YÊU MẸ, YÊU ANH, YÊU CHÍNH MÌNH, YÊU BIỂN & YÊU CÁI ĐẸP...!

November 7, 2011

Những điều rất lạ

Lâu rồi không viết blog, thấy buồn như xa người yêu vậy; và đó là một số những lý do để ráng "cày" mua cái laptop cho mình (^o^)


Lên 12% vào kỳ C11 (dư BP luôn), thấy vui nhưng sao lại chưa hài lòng về mình tí nào (đòi hỏi chăng ?!) => Có lẽ mình là 'con út' của 'ba Hải - mẹ Hiền' mà cứ hay ngóng cổ so sánh với mấy 'anh chị'...rồi tự thấy mình áp lực.

Lên SG cũng gần 2 tháng rồi (tính đến 11/11/11 là chẵn), cứ thấy đời ngày một thênh thang, cảm giác thích vì mình luôn gặp những điều mới để phải học hỏi, thấy nhiều người giỏi, nhiều việc để bớt tự cao dần (và đôi khi cũng "ngộp").

Nhiều khi nhớ vu vơ về Cao Lãnh, nằm buồn nghe nhạc...rồi tiếng ì ầm của xe cộ ngoài kia cũng làm khỏa lấp đi. (Mà nghĩ để làm gì nữa nhỉ???)


Một vài người bạn thật cũ nói mình thay đổi; bỗng tự hỏi lòng: sao họ không đổi thay đi??? Cuộc sống vẫn luôn tự lọc lại cơ mà! Và nếu đã yêu thương thì đừng cố tìm vết và phê phán nữa...


SG cho tôi những điều rất lạ, và đáp lại - tôi ôm SG gần như trọn một vòng tay...