December 29, 2011

Giấc mơ cánh cò




Con biết viết gì cho riêng mẹ hôm nay
Khi mọi mỹ từ đều gần như sáo rỗng
Lần nào cũng thế thôi: là ... muốn khóc
Mỗi khi giật mình ngoảnh lại với thời gian

Có gì buồn hơn là những muộn màng
Là ai đã trải qua, là ai sắp tới ?!
Muốn bước xuống đời, nên con vội
Dẫu đã một lần đánh mất yêu thương

Rồi giấc mơ nào gợi dáng quê hương
Nơi có mẹ ... mãi mãi là phương nhớ
Con cứ quên đã nửa đời mẹ khổ
Nói yêu mẹ nhiều, mà quên lối về thăm

Biết trách gì nhau, cũng phận tơ tằm
Phải làm sao: Giấc mơ con - Lòng mẹ?
Mỗi bước đi thêm, nghe lòng nhói khẽ
Mỗi bước về, ánh mắt mẹ níu chân...

Đời là hư vô, biết trọn vẹn mấy lần?
Ai đốt hết lời ngây ngô thuở đó
"Con không lấy chồng ở để mà nuôi mẹ"
Để biền biệt tháng ngày, quên cả lời ru...

T.Q tặng mẹ [^*^]




December 28, 2011

Kể cũng ... rảnh ?!

Hôm nay có 1 chuyện không biết nên buồn hay tức, hay cười...giữa bộn bề xì-trét này, tự dưng muốn tự nhạo mình hơn là ... la làng ^^

Kể cũng nhiều thứ để ... đủ điên cuối năm, này nhé: điện thoại hư (ko gọi, nhắn tin gì được - hư 5 phím oy`); hết tiền (vấn đề muôn thuở); bệnh (hix, lại bệnh ???!!!); bị 'tư vấn' VỀ ĐÂY NGHE EM (về làm cô giáo); thêm thằng 'bạn cũ' SMS giựt gân nữa...AAAAAAAA...

Thế là đột nhiên mình xâu lại một chuỗi, ngồi nhìn tổng thể như nhìn ... quái vật [?] rồi ... bật cười. Tự dưng thấy mình rảnh 'nhiều tập' lắm. Thế đấy, cười thôi; mình trượt dài một đoạn đến nỗi mình mua đứt 1 phần đời thành trò trẻ con, giá vé game này đắt!!! Mà mình chơi ... dở ẹt mới đau !!??

'Thôi nghe em
tóc kia còn xanh
thì xin cứ an lành" 

December 24, 2011

Và ... hình ảnh mới nhất của tớ !!!

"bảnh" hem???
(nhok em trai thích tấm này, nên tớ post lên luôn)
 tớ thích nụ cười này của mình 
(nó ...vui thiệt, dù thời điểm này tớ stress đủ thứ)
 "Oxyz" của tớ - người luôn chạy đến bên tớ khi tớ "kinh khủng" nhất 
(đó là lý do tớ dễ tha thứ cho anh ấy trong mọi việc^*^) 
Anh lên SG thăm tớ trước Noel 1 tuần => Tấm này 2 đứa chụp canh tự động
 Tấm này bị chụp lén á, nhưng có 2 người thích và khen nên tớ ... khoái ^^
Thiệt tình hok cố ý "vô lễ" đâu,tớ đang chống nạnh zí người chụp cơ mà ^/^
 Đi chụp ở Q1 cả buổi, hài lòng nhất tấm này đó
(thằng bạn của ... kon bạn chụp cho tớ; hắn đang "me" bạn tớ, nên tất nhiên ko mấy quan tâm canh góc ảnh cho tớ đâu, meo meo)
 Học SP Tiếng Anh,  phải "quê" mà thú nhận đây là lần đầu tớ dám bắt chuyện với foreigners ấy, nên tớ quý "mốc đánh dấu sự thay đổi" này lắm

GIÁNG SINH AN LÀNH, MỌI NGƯỜI ƠI !!!

Viết cho mùa đông cuối

Hôm nay là ngày cuối để làm nốt những việc còn lại trong lòng, và rồi tôi sẽ quên hẳn một số người, một số việc...
Tôi ám ảnh bởi cái chết từ khi mình mất đi người thân đầu tiên, những gì liên quan đến nó chợt có lực hút ghê gớm với tôi. Hiện tại vẫn vậy...
Dạo này thấy mình có nhiều dấu hiệu lạ mà không biết sẽ như thế nào tiếp theo, song tôi bỗng mệt mỏi, chợt không muốn ôm khư khư đám kỷ niệm cũ nữa...Tôi ghét những muộn màng mà người mang đến cho tôi. Cớ gì tôi phải quan tâm người không yêu thương mình?
Ca ngợi nhiều, buồn bã thất vọng càng nhiều...và cuối cùng là câm lặng. Thì thôi, tôi sẽ cười với cái muộn màng sắp tới. Nhưng hôm nay, tôi sẽ Shift + Delete tất cả!!!
Để bắt đầu Tôi của ngày mới: giản đơn trong nếp nghĩ, quyết đoán trong hành động, sòng phẳng ân oán với người với đời, không hoài niệm cái đã mất, không mơ mộng cái chưa có. JUST-DO-IT!!!

December 16, 2011

Yêu

Giữa bộn bề những rối rắm hiện tại, tôi bỗng muốn nói gì đó về tình yêu...Tôi không hiểu vì sao lại là thế?

Cuộc sống của tôi luôn là những xâu chuỗi : hiểu - không hiểu - lại hiểu - lại không hiểu ...; nhiều khi tôi đùa buồn rằng cả đời mình là cái phòng thí nghiệm - sống để đúc kết cái sai cho người sau tránh đi...?! (cao cả & ... lãng xẹt). Thì chỉ là tự cười nhạo mình thôi!

Thằng bạn thân-cực-thân nói mãi với tôi ý này (khoảng 1 năm lại nhắc nhở): nó rất an tâm tất-tần-tật về cách sống của tôi, đại loại là cư xử, sự nghiệp...trừ chuyện tình cảm. Hixxx..Người ta nói mãi, tôi cũng phải nhìn lại chứ, va vấp nhiều thật!
 
Tôi không nghĩ rằng mình ngốc, nhưng tôi mắc rất nhiều lỗi rất ư là cơ bản - chủ yếu do bướng bỉnh mà ra. Có người nói rằng không thể nắm bắt được tôi, người lại "potay ùi", tôi không thể nào giải thích được; bởi chính tôi cũng không quản được 2, 3 mặt tính cách của mình...tôi chỉ cố gắng đặt ra vài nguyên tắc chuẩn (như 1 cái trục) để giữ mình không đi quá xa - chỉ thế thôi!

Với tôi, cuộc sống có 3 điều rất quan trọng: gia đình - sự nghiệp - tình yêu. Cho đến giờ, tôi vẫn làm theo quan điểm đó, nó là 1 tam giác đều vì tôi quý như nhau; và thật sự chỉ vì những điều đó mà tôi chấp nhận trả giá!

Nữa tháng nay tôi rơi vào khủng hoảng mọi thứ, muốn trốn tránh cũng như muốn giải quyết...nhưng vẫn chưa đâu vào đâu. Cái sự quá tải làm tôi đâm nóng nảy vô chừng, chẳng biết cái nào quan trọng hơn cái nào nữa, kiểu như "đối phó = 'xù lông' " với tất cả...Tôi đâm ra hoài niệm, rồi lại thu mình vào thế giới riêng. Không nghe, không muốn nghe gì cả! Thậm chí cũng không muốn giải bày, than vãn.

Hôm nay dạo Sài Gòn trưa, quận 1 vẫn đẹp, vẫn làm tôi an lòng trở lại...Ừ thì thôi, CỨ NGHĨ & CỨ LÀM ĐI!!!
 
Ngày mai, một ngày tự thưởng cho tình yêu...Bởi chợt nhận ra mình quên mất dòng chữ rất "non" mình từng ghi to nơi góc học tập ngày ấy: SỐNG-TRỌN-VẸN-TỪNG-NGÀY. Kể cũng vô duyên lạ lùng, hô hào cho đã rồi ... quên >"<

December 7, 2011

Tớ và những khoảng dừng

Có những ngày tớ bỗng dừng lại, chán và muốn hất mọi thứ đi; Dẫu tớ biết mình không phải trẻ con nữa để "được" cư xử vô duyên như thế. Tớ là nô lệ của sự bận rộn, tuy mệt nhưng tớ sẽ tích cực - vừa rảnh tay là cái đầu "kiếm chuyện" liền.

Tớ ghét 'lời-nguyền' một người dành cho tớ: "đôi lúc giật mình nhìn lại mà không biết mình đang ở đâu"; Tớ thấy thế giới của tớ nhỏ hẹp làm sao, mà thật khó khăn khi thú nhận mình cũng mù tịt trong sân chơi mới...Thật tình những lúc thế này, tớ chỉ muốn 'bỏ cuộc chơi' !?

Dù thế nào, tớ vẫn thật sự đang tìm cách giải quyết, tớ chán với việc đi hỏi...chắc tại những câu hỏi của tớ "khùng" quá nên tớ phải loay hoay gở rối (vì không thỏa được những đáp án của người xung quanh).

Tớ buồn, sâu thẵm trong tớ là nỗi buồn, tớ cứ thấy mình bị bỏ rơi như thế nào đó...Tớ giận lắm - dù không biết phải giận cụ thể ai, nên u uất trong lòng mãi...

"Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt...", Tớ như lạc giữa một trung tâm thương mại lớn mà không biết mình nên làm gì...

Phải chi giữa đám đông xa lạ kia xuất hiện người thân yêu của tớ nhỉ???

Sao lại cấy một hoài bão lớn vào trái tim và cơ thể yếu ớt này nhỉ? Điều đó khiến tớ đi phía nào cũng nghe tiếng gọi ngược về...?!

.............
 
Sống mà thế này chẳng vô dụng lắm sao???

December 3, 2011

Today..........

Có khoảng nào tớ dành cho cậu, mơ hồ như cơn mưa xuân ướt lạnh áo ai...? 

Đôi khi, ước có một lối cỏ để đi về - êm thật êm...

Đôi khi (lại đôi khi), tớ muốn vô tư kể chuyện cậu nghe rằng tớ đã sống nơi này như thế nào [ừ thì...tớ biết tớ nhiều chuyện mừ ^^]. Tớ còn ngốc-xít nhiều, cậu à...! => học hỏi mà cũng lười cơ!?!?


Và còn nhiều điều tớ sẽ không viết ra làm gì, sẽ dzã-man hơn cả cụ cố Hồng (Số Đỏ) cậu nhỉ? hì.


Tớ biết Cao Lãnh không có Dã Quỳ, không hiểu sao trong tớ lại có hình ảnh đó khi search image...Tớ luôn chăm chút cái blog kỹ đến từng tấm hình (có dụng ý cả ấy). Mà cậu biết không, tớ chưa thấy Dã Quỳ ngoài đời nữa cơ; nhưng tớ luôn ...nhớ (?!) nó!!!


Chẳng ai hiểu tại sao tớ lựa chọn cuộc đời mình như thế, cậu ạ; Có lẽ tớ cũng đủ mệt để không muốn giải thích nữa...Để được gì đâu!


Tớ chỉ mong mình được yêu thương, được tha thứ và được NHỚ...Tớ sợ mình nhạt nhòa dần trong lòng người khác; vì tớ là Bảo Bình mà - mãi sống giữa ốc đảo riêng tư.