[Post này là viết cho anh, L. à]
Em đã thấy đau ở tim, em đã thấy môi mặn vì những giọt nước mắt lặng lẽ rớt xuống, em đã muốn viết một stt lên FB, nhưng rồi em chạy về Blog, và em nghe bài Trịnh ca dành cho em. Em cần một nơi để là chính mình, viết vội trước khi ngày mới sắp đến, bởi FB đã không còn là nơi yên bình nữa...
"Em về hãy về đi, ta phiêu du một đời
Hương trầm có còn đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi, ta ru ta ngậm ngùi
Xin ngủ dưới vòm cây..."
Em xin lỗi, em đã đi quá xa cái cam kết ban đầu, nên em sẽ tự kết thúc mọi thứ. Mãi mãi em sẽ không làm anh thấy ái nái, tổn thương, khó xử; dù em biết em đã yêu anh thật rồi...
