Cuộc sống có những khúc quanh, đến hôm nay tôi chợt hiểu "đã đến lúc rồi"...
Đêm bỗng lạ, và đêm hóa bình yên...tuy vẫn còn những đồng vọng gợi nhớ mùa xa xôi nào đó...Tất cả như một câu hát trăn trở trong tôi, và tôi cũng đáp lại bằng lời ru của chính mình...Chợt nhớ một câu thơ Trịnh:
"Chỗ em ngồi ngày xưa còn ấm lắm
Anh gối lên và ngủ một giấc dài
Em có hiểu đời cho em là mộng
Để anh về cứ tưởng một là hai"
Tôi đi loanh quanh cuộc đời bấy lâu nay mà cứ thấy mình ngờ nghệch, mỏi mệt thật ấy...như Trịnh viết (một cõi đi về). Đôi khi tôi cũng ngồi bên lề đời hát nghêu ngao, nghe buồn tênh trong lòng. Chỉ thế - khóc và hát để vỗ về mình, rồi tự hỏi người ta còn đau đến độ nào mà viết biết bao ca từ cháy lòng như thế???
Tôi yêu cái khoảng khắc này, tôi bắt kịp "Tôi"!
Những tháng ngày sắp tới thật sự là rất khác...bởi tôi sẽ cố gắng để lại gần-như-là-tất-cả cho đêm nay...Thật sự không-dễ, nhưng không có nghĩa là không-thể!!!
"Khép mắt lại đi, biển đã xa rồi
Biển đã xa - em đừng thao thức nữa
Khi tình yêu không là hai nửa
Nguyên vẹn bao giờ...
mà vỡ tan thêm?"
Giản đơn là: QUÊN..........!!!

No comments:
Post a Comment