August 28, 2011

Nói với mình...

"Đường xa mỏng mộng vô thường
Trái tim chợt tỉnh, tôi nhường nhịn tôi" (TCS)

Hôm nay ở nhà ... buồn quá; không phải xuất phát từ phía tôi, mà là ở gia đình. Có lẽ tôi không giúp được gì, nhưng lại cứ thấy lòng nặng trĩu ... có những nỗi buồn không vang xa như tình yêu đôi lứa, mà lắng đọng lại thành tiếng thở dài...

Từ khi ý thức được cái vấn đề khiến mọi thứ cứ xoay vòng bế tắc dưới mái nhà "không có nóc" này, tôi cũng bắt đầu áp lực; nhiều lúc tôi buồn lắm. Ngày xưa, tôi chọn HỌC để quên, sau này xa nhà - một phần vì thích sống rời gia đình, phần khác tôi mệt mỏi nên rất ít về nhà. Nhưng ... tôi thương mẹ nhiều lắm.......

Cũng gần 23 năm rồi, ba đi xa mãi, tôi bao nhiêu tuổi đời là ngần ấy vắng bóng cha; cứ tưởng nỗi buồn đã ... quen rồi, nhưng vẫn cứ chạnh lòng trước những câu chuyện kể, vẫn cứ giận hờn mỗi khi ra khóc trước mộ ba; phải chi...ừ thì...cứ phải chi...??? Gánh nặng cứ trút xuống đôi vai của mẹ, hơn nửa đời người mà chưa được chữ AN ! Hai người chị cũng đã làm mẹ rồi, vậy mà chưa một lần nhìn lại; thế là nước cứ chảy xuôi dòng...

Tôi ư? Tôi nghĩ mình cứng cỏi nhất trong cái gia đình chỉ toàn phụ nữ này, dẫu chỉ có tôi mới hiểu tôi CỐ LÀM chỉ bởi vì điều đó không ai thay thế cả, dường như động lực duy nhất của tôi là vì mẹ (và hình như mẹ cũng chỉ còn hi vọng ở tôi ?!). Tôi chỉ làm mẹ buồn lòng vì ... tôi không thể chọn nghề theo mẹ như mẹ muốn. Tôi sợ trái tim gió của mình không ở yên trong miền êm ả ấy; cũng bởi vì một lí do (có lẽ là ích kỷ?) - nếu tôi quên đi ước mơ vì mẹ, thì khi mẹ không bên tôi nữa, lấy gì để tôi tiếp tục làm cái mình chẳng thiết tha?

Ngày mai, tôi sẽ bắt đầu con đường hẹp của mình, sau bao tháng ngày ngủ vùi trốn tránh đảm nhận vai diễn chính, lại lăng xăng làm những chuyện không đâu....

Đủ rồi, tôi à...!!! Đừng để đến lúc nhận một cái tát cuộc sống nữa mới thấy nó đau hơn gấp vạn......!!!

No comments:

Post a Comment