August 31, 2011

Giữa đôi bờ yêu thương...

Có đôi lần chông chênh giữa 2 sự lựa chọn, tôi thấy buồn cho chính mình...cuộc sống đặt tôi ở đường biên giới của tình thương...một bên là những người tôi đã kiếm tìm từ lâu, nhưng...hình như họ không thuộc về tôi; một bên là những người luôn chạy đến khi tôi có tín hiệu cầu cứu, nhưng...

Phải chi trái tim tôi cứ ngoan để dễ ru ngủ, dễ dỗ dành; đằng này...nó không quên những gì nó đã từng được cảm nhận, thi thoảng "2 con người" trong tôi lại cãi vã với nhau, điều đó luôn làm tôi đau đớn...Tôi chưa quên gì cả, chưa nguôi ngoai mà cứ vờ lấp bụi để phủ mờ. Và ký ức cứ tìm về trong những giấc mơ, chẳng có cách nào xua đi được...Phải chi...rồi lại phải chi...?!
 
Dường như tôi đang bắt ép mình vào khuôn khổ, rằng phải chấp nhận gì đó, rằng phải quên đi cái gì đó khác...Mỗi sáng thức dậy cứ thấy lòng mình nhàn nhạt, lâu lắm rồi không nghe được những rộn ràng, lao xao trong giọng nói; không nghe cái giòn tan thoải mái trong tiếng cười...càng không nghe được giọng hát mình theo nhịp buồn vui ngày tháng nữa...Thấy mình cứ bỏ chính mình mà đi...

Ai bảo trái tim không thể chứa lấy nỗi một người mà muốn ôm cả đất trời vào đấy? Ai bảo tìm làm gì - để dở dang hơn cả ngày tháng cũ? Ai bảo không biết lãng quên?

Có những giấc mơ hoang, tôi vượt qua chính cái biên giới của mình để tìm lại miền rong rêu nhớ, rồi cũng vội vã về mà nghe lời trách móc vẫn gọi đúng tên...

À ơi, ru cuộc đời ngoan.......

No comments:

Post a Comment