Em về tự tình với biển
Trăng dào lên khúc chơi vơi
Lặng yên mà nghe sóng hát
Điệp khúc tình yêu không lời
Ngày nào lòng dâng con sóng
Xôn xao như nước mặt hồ
Ngày nào lòng thôi hi vọng
Vỡ òa mặt biển sóng xô
Những con thuyền chờ rồi bến
Lé loi từng ánh đèn vàng
Mai này trăng không sáng nữa
Lấy gì thắp bừng biển đêm?
Rồi khi mặt trời thức giấc
Biển là biển của mọi người
Chỉ đêm hiền hòa mới hiểu
VỚI BIỂN, BLOG VÀ TÔI:
Tôi luôn cảm thấy nhẹ nhàng với những thay đổi của mình, có đôi lần điều đó làm người khác thấy lạ, và tôi mỉm cười đáp lại - một cách của sự im lặng.
Hôm nay về "nhà mới", thích thú nhìn cái khoảng mênh mông ấy, muốn hét lên cho thỏa những cảm xúc chất chứa trong lòng; cô em gái nhẹ thắc mắc sao tôi lại chọn mọi thứ gần như "trống rỗng" thế (khác với tôi chăng? - vốn thích sự đầy đủ trong bày trí); quả thật tôi không biết giải thích làm sao cả... - "Đứng trước biển, không cần gì hơn nữa đâu em, khi nào về biển, em sẽ hiểu..."
Tôi yêu biển, chẳng biết yêu từ lúc nào mà da diết thế, lần nào về thăm biển, tôi đều rụt rè như lần đầu hò hẹn với người yêu; không vồn vã chạy ào ra như bạn bè, tôi chỉ thích đi dọc theo bờ cát, vừa đủ để sóng vỗ vào chân mềm và mát dịu, thích ngồi ở con đường ôm biển chạy dài nhìn biển giỡn đùa tít tắp ngoài xa; đẹp nhất là biển chiều về đêm, tôi lang thang nhìn những con sóng bạc rồi...thèm vòng tay ấm...Ở nơi mênh mông ấy, tôi chợt thấy bé nhỏ và về với bản chất của mình.(giờ nhớ biển làm sao...!)
Tôi viết blog, cũng từng muốn bay bổng trong cái thế giới ảo ấy, nhưng khi về đây, trước cái nền của biển, tôi chỉ muốn viết bằng trái tim mình, kể lại câu chuyện của mình không tô vẽ...Và không gọi mời nữa, ai ghé thăm, nghĩa là người ấy CÓ mình trong lòng họ, chỉ thế thôi. Có một thời tôi đuổi bóng, khăng khăng giữ những điều không là của mình, rồi buồn, rồi khóc...
Khó khăn lắm tôi mới về với sự tĩnh lặng; ngoảnh lại, sống mà đánh mất lý trí thật đáng sợ...cũng như vì những điều dễ vỡ mà quên lối ước mơ ?! Không biết có ai đó buồn lòng khi đọc những dòng này không...? Nhưng tôi mệt mỏi vì những đợi chờ ảo vọng: "Tôi đã cười, đã khóc những không đâu - XQ". Nay tôi về lại khoảnh trời của mình, quen thuộc mà chợt nghe có gì như trách móc; có lẽ tôi đã quên nhiều điều cần phải nhớ...!
Mà thôi, không buồn mãi được! Tôi về và hôn lên từng kỷ niệm, xây lại từng khoảnh trời mượt mà và sẽ thật hồn nhiên, dịu dàng bên sóng biển và Anh.......
Tôi luôn cảm thấy nhẹ nhàng với những thay đổi của mình, có đôi lần điều đó làm người khác thấy lạ, và tôi mỉm cười đáp lại - một cách của sự im lặng.
Hôm nay về "nhà mới", thích thú nhìn cái khoảng mênh mông ấy, muốn hét lên cho thỏa những cảm xúc chất chứa trong lòng; cô em gái nhẹ thắc mắc sao tôi lại chọn mọi thứ gần như "trống rỗng" thế (khác với tôi chăng? - vốn thích sự đầy đủ trong bày trí); quả thật tôi không biết giải thích làm sao cả... - "Đứng trước biển, không cần gì hơn nữa đâu em, khi nào về biển, em sẽ hiểu..."
Tôi yêu biển, chẳng biết yêu từ lúc nào mà da diết thế, lần nào về thăm biển, tôi đều rụt rè như lần đầu hò hẹn với người yêu; không vồn vã chạy ào ra như bạn bè, tôi chỉ thích đi dọc theo bờ cát, vừa đủ để sóng vỗ vào chân mềm và mát dịu, thích ngồi ở con đường ôm biển chạy dài nhìn biển giỡn đùa tít tắp ngoài xa; đẹp nhất là biển chiều về đêm, tôi lang thang nhìn những con sóng bạc rồi...thèm vòng tay ấm...Ở nơi mênh mông ấy, tôi chợt thấy bé nhỏ và về với bản chất của mình.(giờ nhớ biển làm sao...!)
Tôi viết blog, cũng từng muốn bay bổng trong cái thế giới ảo ấy, nhưng khi về đây, trước cái nền của biển, tôi chỉ muốn viết bằng trái tim mình, kể lại câu chuyện của mình không tô vẽ...Và không gọi mời nữa, ai ghé thăm, nghĩa là người ấy CÓ mình trong lòng họ, chỉ thế thôi. Có một thời tôi đuổi bóng, khăng khăng giữ những điều không là của mình, rồi buồn, rồi khóc...
Khó khăn lắm tôi mới về với sự tĩnh lặng; ngoảnh lại, sống mà đánh mất lý trí thật đáng sợ...cũng như vì những điều dễ vỡ mà quên lối ước mơ ?! Không biết có ai đó buồn lòng khi đọc những dòng này không...? Nhưng tôi mệt mỏi vì những đợi chờ ảo vọng: "Tôi đã cười, đã khóc những không đâu - XQ". Nay tôi về lại khoảnh trời của mình, quen thuộc mà chợt nghe có gì như trách móc; có lẽ tôi đã quên nhiều điều cần phải nhớ...!
Mà thôi, không buồn mãi được! Tôi về và hôn lên từng kỷ niệm, xây lại từng khoảnh trời mượt mà và sẽ thật hồn nhiên, dịu dàng bên sóng biển và Anh.......

No comments:
Post a Comment