"Bông hồng không còn tươi được nữa
Phải héo - nên hoa không thể chờ
Nghĩ hay mà viết thành thơ dở
Hoa ở trên bàn như máu khô"
Đoạn này đọc trong một cuốn "Thế giới mới" rất lâu rồi, vậy mà ám ảnh mãi.
Cuộc sống có những chặng đường thênh thang, khúc quanh...có khi người thân phán 1 câu như lời nguyền, đau quay quắt...Rằng "Tôi thấy cuộc đời mấy người là thất bại lớn - thật ấy!?"; Rằng "Nhiều lúc nhìn em thật tội nghiệp, em đi loanh quanh mà không biết mình tìm cái gì"; Rằng "sống trên mây", "mơ mộng"...Tôi như là kẻ tội đồ.
Hôm nay, tôi tròn 23 tuổi!
Trước đó, ngày 18, đã biết được thế nào là SG thật khác...buồn không quá nhiều, chỉ không biết người thân mình ở đâu? Một thoáng se lòng...rồi cũng bình yên cho hiện tại.
Hôm nay, tạm biệt blog.
Không viết nữa, bỏ nó đi như bỏ một người tình, lang thang, rong ruổi mãi mà không hay tim mình khuyết đi một nửa. Thực-tế, ừ thì thực tế, có lẽ nó sẽ theo kiểu "mơ mộng móp méo" nào đó?!
Không viết nữa, như cái cách Bá Nha bỏ cây đàn của mình...
Tôi chẳng có ước muốn nào cho mình ngày hôm nay cả. Dù tham vọng vẫn còn đó, nghèo khó vẫn còn đó, và lẫn khuất đam mê vẫn còn đó...nhưng...tôi đã mất quá nhiều!
Lâu lắm rồi không tự hát, bởi thấy mình lạc loài như kẻ đi rong với những giai điệu phủ một lớp bụi vàng.
Tôi thấy mình không có gì để cho đi, cũng không cần gì đến bên tôi cho thêm màu sắc cả...
Những nỗi nhớ cuộn thành từng vòng về phương nhớ, thèm chút mặn trách hờn của Biển, gió, và lời hẹn thề mà có lẽ chỉ để mai sau trách móc...
Nhưng rồi cũng học cách chấp nhận, đưa đẩy, lãng quên.......!!!

No comments:
Post a Comment